Mộc Châu khúc giao mùa | Ngày trở lại vô cùng đặc biệt

[1/11/2022] Cảm xúc sau chuyến đi Mộc Châu về: đã con mắt, sướng con tay, cuồng đôi chân. Lâu rồi mình mới có hứng thú và cảm thấy phê về một chuyến đi như vậy. Một chuyến đi mang lại cho mình cảm giác đúng chất những chuyến đi của mình, một chuyến đi mang style mà lâu rồi mình chưa thực hiện. Một chuyến đi Mộc Châu mà mình nghĩ nó khá độc lạ, chính vì thế mang đến cho mình những trải nghiệm rất hay ho về con đường, về cảnh vật và có cả về những con người. 

1. Một lịch trình rất “khác người”

Mọi người thường đi đâu ở Mộc Châu? Qua chia sẻ của mọi người mình nhận thấy đó là những địa điểm check in (Rừng thông Bản Áng, hang Táu, Nông trường Mộc Châu, thác nàng Tiên và những thung lũng khi mùa hoa tới…) và tất nhiên lần đầu đến đây mình cũng đi đến những nơi như vậy. Lần quay trở lại này, mình đi vào ngày cuối tháng 10, khi trời có phần se lạnh, khi có sự giao mùa thể hiện rõ rệt qua sự thay đổi của lá cây, khi những trái hồng đỏ rực trên cây, khi mọi người thu dọn những cánh đồng vàng óng để cảm nhận một Mộc Châu khác hơn. 

Lúc này, trên những thung lũng trên cao có lác đác những bông hoa mận trái mùa nở sớm, thấp thoáng đâu đó những lá cây nhiều màu sắc trong thời gian giao mùa. Đây cũng không phải mùa cao điểm du lịch ở đây. Điều đó cũng thu hút mình không ít, mình muốn đến một không gian để tận hưởng cuộc sống, sống chậm lại một chút, hòa mình vào những con đường một chút. Nói thật là mình muốn trốn đến một nơi xa, trốn tránh mọi thứ, muốn được thả mình trên những con đường, tránh xa hoàn toàn những áp lực công việc, cuộc sống. Mộc Châu là một địa điểm vừa đủ để mình tận hưởng điều đó. Và thế là một mình một xe lên đường, với ý định về một chuyến đi mang tính nghỉ ngơi, mình ko chạy theo các địa điểm bắt buộc phải check in mà chỉ lựa chọn 1-2 địa điểm sau đó mình sẽ khám phá sâu hơn về nó. 

Hiiiiii

Đó là ý định ban đầu, nhưng sau đó được mình quay ngoắt một cách không ngờ đến. Từ đó mang đến một lịch trình hơi khác lạ và mình nghĩ là những người yêu thích những con đường đèo, cùng cảnh quan thiên nhiên cũng sẽ thích nó như cách mình thích vậy. 

2. Ngày 01 - Hoa nở trên đường lên cửa khẩu 

Hôm đầu xuất phát, mình lựa chọn đi thẳng lên khu vực cửa khẩu với mong muốn cầm con xe phi thẳng sang Lào dạo chơi khoảng 1 buổi chiều rồi về. Mình còn mua sẵn một bình xăng để đề phòng, ngừa trường hợp sang đó không mua được xăng bằng vnđ. Cuối cùng lúc đến các chú ở cửa khẩu hỏi hộ chiếu đâu, đăng ký xe chính chủ đâu? Cả hai cháu đều ko có :v Nghe như tấu hài nhỉ, mình đi bằng một tâm hồn đẹp. Cái này mình nghĩ chỉ cần có giấy giới thiệu là được sang, nhưng chỉ được đi bộ thôi. À, thế thì cháu đi bộ le ve qua bên đó vậy. Gửi xe lại và bắt đầu đi thôi. Mình đi khoảng 2km, thấy ko có điều gì quá đặc sắc mình lại quay trở về.

Mình luôn tận dụng những chiếc gương cho những lần không ai chụp cho

Mệt quá, checkin làm màu cái rồi về

Còn khá nhiều thời gian trong buổi chiều nên mình sẽ khám phá các góc, các ngách mình cảm thấy đặc biệt trên dọc đường. Và cuộc hành trình “săn ảnh” và tự sướng bắt đầu. 

Những chỗ nào có thể lên, hay xuống mình đều phi vào, đó là một đường đất đá lên thửa ruộng trên đồi của mọi người. Đó là một đường xuống khu bản của người dân mà mình thấy mọi người đang thu hoạch và có một khu vực có lá chuyển màu mình đã nhắm đến khi đi lên đây. Đó là những cây đào, cây mơ, cây mận có những đóa hoa chúm chím nở sớm bên đường. 

Những bông hoa nở sớm ven bên đường

Mình bắt đầu di chuyển đến đó vừa chụp ảnh vừa ngồi xuống cảm nhận một chút về không gian, không khí ở đây. Mình thích không gian ở đây, ở đây thực sự chưa có nhiều hoạt động du lịch nên mọi thứ gần như nguyên bản, những cánh đồng lúa cuối vụ, những hoạt động mọi người gặt, thu hoạch; những cánh đồng, đồi núi trồng mơ mận đang chuẩn bị vào mùa. Mình thích điều đó, mình thích những thứ hoang sơ, nguyên bản và không quá đông đúc như vậy. Mọi người đang thu hoạch mùa vụ ở dưới còn mình như con loi choi trên đồi. Ngại ghê, lúc xuống mọi người còn gọi ra đồng nói chuyện nữa. Nhưng thôi, cháu xin phép đi về ạ. 

Nét chấm phá của mùa thu

Khúc giao mùa

Mọi người đang thu hoạch cuối vụ mùa

Đây là những con đường lên đồi của bà con nên cũng khá khó đi, nhiều đoạn mình đi số 1 và 2, còn đoạn băng qua ruộng thì mình lựa chọn để xe ở vườn mận rồi đi bộ lên trên thôi.

Khung cảnh ở đây khiến mình nảy ra một câu hỏi, hay là…

mình ở đây luôn, không về nữa. 

Hay là... mình bỏ tất cả để ở lại đây

Nhưng hiện tại mình ở đây viết những lời này là có câu trả lời rằng mình phải về lại HN làm việc rồi :v

Một ngày di chuyển lên đây, đi lang thang một số góc trên đường đến cửa khẩu mình cảm thấy nhẹ nhàng, bình yên lắm. Cũng không phải quá lâu rồi mình không đi một mình như này, nhưng có lẽ đang trong thời gian mình gặp một số khó khăn nên chuyến đi trở nên đặc biệt và tác động vào cảm nhận của mình mạnh mẽ hơn.

Khi mình về lại trung tâm thị trấn đã là buổi xế chiều. Mình quyết định ghé qua Chimi Farm vừa chơi vừa mua ít dâu về, nhưng quả thì, mùa này không có quả gì ạ. Ồ quao! Xin phép ngồi chơi lại xíu rồi chạy về home thôi. 

Tối đến mình ngồi lọc ảnh, vì thẻ nhớ có dung lượng lớn của mình bị lỗi, không thể dùng được dù đã format nên mình phải chuyển toàn bộ dữ liệu ở thẻ nhỏ qua điện thoại. Mà chuyển qua app lâu thực sự mà còn hay bị out ra nữa. Cuối cùng trong cả buổi tối mình mới chuyển xong, để yên tâm mai có thẻ nhớ để chụp tiếp. Gần đi ngủ rồi thì chú chủ home và chú chủ home bên cạnh rủ mình xuống liên hoan. Từ chối chán chê mà không được nên mình có tham gia một chút, nói một chút cũng hơn 23h mới lên lại được. Có một điều mình không thích đó là mọi người mời một cách kiểu bị nhiệt tình thái quá ấy. Mình không thích điều đó, nguyên tắc của mình không uống là không uống, đừng có kiểu không uống là không tôn trọng, rồi lên đây không uống không được. Ủa, có mà bắt mình uống rượu mới là không tôn trọng mình. Mình đã đi khá nhiều lên cả Đông Tây bắc, cũng được mời rượu rất nhiều nhưng không có “nhiệt tình” như ở đây, cảm giác hơi bị mệt mỏi và khó chịu một chút. 

Rồi thì lại ngủ thôi, sau chuyến liên hoan dưới nhà thực sự cũng hơi lo lắng và bất an một chút nên thành ra mình ngủ không được ngon, mãi mới ngủ được mà bị thức giấc liên tục. 

3. Ngày 02 - Phê pha trên từng chặng đường 

Hôm sau lại đến, mình dự kiến nếu có nắng đẹp mình sẽ đi tận hưởng sự yên bình ở Hang Táu, Làng nguyên thủy, rồi đi chill chill ở 02 cái thác là vừa đẹp về. Nhưng không, trời y hệt hôm trước, hơi se lạnh, không có tý dấu hiệu nào là ánh nắng sẽ lên. Lúc đó có một lịch trình dự kiến là đi sang bên phú thọ, đi qua VQG Xuân Sơn rồi về vì không đi đâu ở Mộc Châu nữa về luôn thì có vẻ hơi chán và nhàn quá mình không quen. Nhưng lúc đó mới nghĩ vậy thôi, chưa có chốt. Mình vẫn định đi một số thung lũng đi xem như nào, trên đường đến thung lũng Pa Phách, mình nghĩ đằng nào đến mùa hoa mình cũng quay lại, mùa này chắc cũng không quá đặc sắc mà trời cũng không có nắng. Có vẻ việc trải nghiệm một con đường mới, trải nghiệm con đường khác lạ hay ho là một ý tưởng quá phù hợp trong trường hợp này. Và quay đầu về home lấy đồ, 8h bắt đầu cắp người đi ăn và xuất phát về phía phà Vạn Yên qua QL43. 

Go home với một chiếc lá phong vàng

Đi ăn bát bún cá, thấy quán đông đông nên mình bay vào thôi, nhưng chất lượng thực sự. Nước dùng, cá, dọc mùng đều rất ngon, còn có đồ ăn kèm đỉnh của chóp nữa, rau sống nhiều giá nè, kim chi, củ cải muối chua, có cả sung muối ngon tuyệt nữa. Mình cảm thấy quán rất chất lượng, ổn áp, đáng ăn, đủ đặc biệt so với những quán khác. 

Ăn no rồi lên đường đi những con đường mới, mình cũng không biết đường đi có gì nhưng thấy đi phà, đi con đường ven sông nên cũng ổn áp. Đa phần là đường tỉnh nên mình nghĩ cùng lắm hơi xóc, đường hơi xấu chút thôi. Chặng đường mới này mang đến cho mình những cảm nhận rất ấn tượng. 

Mình chia theo một số chặng đường và những cảm nhận của mình về chúng nhé:

Chặng 1: Mộc Châu - bến phà. 

Nếu ai yêu thích cảm giác đổ đèo thì đây là lựa chọn tuyệt vời để thỏa sức nhấn số, đạp chân phanh hòa mình trong sự uốn lượn của con đường. Nếu được so sánh về cảm giác thì nó gợi mình đến cảm giác khi đi trên đèo Khau Phạ. Cái cảm giác, cái độ phê nó y như vậy, chỉ là đường nhỏ hơn, nhiều ổ gà hơn và có lẽ ngắn hơn một chút. Có điều nữa là đường này khá vắng xe đi lại, rất ít ô tô nên cảm giác không phải tránh nhiều xe, không phải lo vượt xe. Cá nhân mình cảm thấy nó rất tuyệt vời. Một cung đường mà ai yêu thích sự nghiêng mình theo chuyển động xe sẽ cảm thấy khích thích, hứng thú. 

Mình thích đi đến độ, cảm giác vừa đi đường vừa ngoác mồm ra cười phấn khích :v

Cảnh sắc ở đây cũng rất ấn tượng, có núi cao, có mây giăng dọc đường. Nếu mà trời nắng mình nghĩ sẽ nhìn toàn cảnh ấn tượng hơn nhiều chút. Đến gần bến phà, sông Đà hiện lên rõ rệt hơn, một dòng sông với nước xanh ngắt, kiểu xanh ngọc ấy. 

Nước đúng chất xanh ngọc luôn

Đến bến phà có một sự ngu người đến từ Quanh. Mình không biết là bến phà này chạy phà lớn hay phà nhỏ bằng một niềm tin nhất định một mình lên chiếc phà chở hàng đi sang bên kia bờ sông. Lúc ở cửa có mấy anh rủ vào ngồi uống nước, các anh cũng bảo cũng đi, bảo đợi rồi đi cùng. Thế là mình để xe đó, xuống gần bờ sông chụp ảnh, rồi chú lái tàu chở hàng hỏi đi sang bên kia không, hồn nhiên có. Rồi chạy về lấy xe, gọi 02 anh kia đi cùng thì các anh không bảo gì, mình cũng không hiểu tình hình thế là cắp xe đi lên. Và rồi qua bên kia mất 50k. Úi trời ơi, chát dữ. Nhưng sau hồi phân tích hoàn cảnh, mức tiền trả, thời gian chờ đợi thì mình thấy có thể chấp nhận được. Nhưng phải mất đoạn đường rất dài mình mới có thể chấp nhận nó một cách hoàn toàn. 

Xong chặng 1 nhé, nếu bỏ qua sự ngu người của mình thì mình cảm thấy đây là con đường đáng để đi, lần sau nhất định mình sẽ quay lại đi đường này. Trên cả đoạn đường, mình đã nghĩ về nhất định phải giới thiệu một lịch trình mới mà rất phê này đến mọi người.

Đoạn đường chụp đâu cũng thấy đẹp nè

Sau khi qua phà mọi người có thể thẳng về thị trấn Phù Yên sau đó đi QL32 về HN, khá hợp lý và cũng nhẹ nhàng. Như vậy chúng ta chỉ đang đi về Hn theo một hướng khác, quãng đường khoảng gấp rưỡi nếu đi theo đoạn đường thông thường. Một đoạn đường ngắm cảnh xung quanh, đi bên sông Đà nhưng vậy cũng khá hợp lý. 

Còn một con đường khác mang tính chất mua đường hơn, đi lòng vòng và cũng không phải đường lớn, mình đã chọn nó vì muốn thử khám phá và cảm thấy cũng đang rất dư giả thời gian. Và nó mang lại kết quả đúng chất, nó vượt trên cả kỳ vọng của mình về một cung đường thông thường. 

Chặng 2: Từ bến phà về thành phố Hòa Bình. 

Mình rẽ vào đường hướng về VQG Xuân Sơn, theo biển chỉ dẫn nó là đường DT114 hướng về QL32 mà không đi qua Thị trấn Phù Yên (nhưng sẽ có một ngã ba rẽ trực tiếp xuống thành phố HB, cụ thể nó là đường lối DT114 và DT433). Nghe có vẻ khó hình dung nhưng xem trên map là các bạn có thể thấy ngay, cung đường này mình cực kỳ ấn tượng, cảnh đẹp có thừa, cung đường quanh co cho những lần đổ đèo mà không phải lo tránh xe lớn xe bé, vì đoạn đường này khá ít người đi lại, đa phần là người dân quanh khu đó. 

Go home!

Những đường này đều là những đường nhỏ, và xa hơn rất nhiều so với đoạn QL khác dẫn về Hòa Bình hay HN. Nên số lượng xe di chuyển ở đây không nhiều. Đường hơi xấu một chút nhưng nó không ảnh hưởng đến cảm giác thích thú của mình, những đường như vậy mình cũng đã quen rồi. Bù lại cảnh sắc ở đây rất đẹp, nói có vẻ hơi khập khiễng nhưng cái suy nghĩ nó không hề kém cạnh HG là bao. Lúc đó thực sự đã lóe lên trong đầu mình. Nó thực sự đẹp, hùng vĩ, hoang sơ mà không phải lo nghĩ tránh xe, né xe, cứ vặn tay ga, nhấn phanh mà đổ đèo thôi. 

Sau khi đi một đoạn ở đường DT114, bắt đầu vào chặng đường cực kỳ ấn tượng. Đường lối với đường DT433, một con đường chính thức được mình in dấu ấn mạnh mẽ (khá tốt nha)

Một con đường có quá ít người qua lại, chủ yếu là người dân lên núi, hay di chuyển quanh khu vực làng bản sinh sống. Tuyệt nhiên rất ít, đến mức khan hiếm sự xuất hiện của ô tô (lát rồi sẽ có lý do cho điều này nha). Đi vào đây cũng là lúc mặt trời bắt đầu hửng lên sau hơn 1 ngày mình không thấy ông ấy đâu. Cảnh sắc núi rừng rất đẹp, rất lên thơ. Đặc biệt xuất hiện nhiều khung cảnh người dân thu hoạch cuối mùa. 

Đoạn đường này bắt đầu ấn tượng mạnh mẽ từ đây. 

Đường bắt đầu chuyển sang đường đất đá xấu xấu nhiều chút. Đến một đoạn là cầu tự xây của mọi người, thấy có đoạn suối mình muốn chụp lại, quao, ngửa mặt lên là một cổng hang động đẹp đẽ. Cảm giác rất lớn rộng và cao. Với khả năng chụp ảnh của mình, nó không thể lột tả hết được. Rồi quao một lúc rồi bắt đầu lên đường, mải mê đắm vào vẻ đẹp của cửa hang, mình thực sự không nghĩ đến việc đường mình đang đi sao lại có cái cầu nhỏ thó mà chỉ có xe máy đi qua được. Ủa rồi đường liên tỉnh lận cơ mà, đường như này ai đi được. Rồi vẫn tiếp tục đi. Xong, một đoạn đường đất dốc, nhìn là biết phải đi số 1 rồi (mà thật ra số 1 cũng không giúp xem hãm lại được, mà phải dùng đến sức người :v). 

Sau khi check map chắc chắn mình đi đúng đường, đi tiếp thôi. Mà thật ra quay lại cũng rất khó, vì quay lại đường cũ cũng rất xa cộng thêm độ liều máu chồn của mình. Tiếp tục đi về phía trước thôi. Về số 1 lên đường. Đi số 1, 02 chân để 02 bên giữ xe lại, thực sự không thể nhấc hẳn chân lên để mà đạp chân phanh luôn, cứ tồng tộc phi xuống. May vẫn lành lặn. Hy vọng chỉ có đoạn khó khăn này thôi. Nhưng không đây mới là mở đầu :v

Bông hoa nhỏ bên đường

Sau đoạn này về số 02 đi được cho đến khi mình gặp dòng suối. 

Sau khi đánh giá sơ bộ thì kết luận suối chảy cũng mạnh, nước cũng sâu, trung bình tầm đến đầu gối, đá to đá nhỏ đều có. Nhưng rồi đường đâu để đi tiếp :v Rồi đến lúc này đứng thần người không biết nên đi tiếp hay quay lại hay vứt xe mịa đấy vào nhà dân chơi. Khi mình đã đi xuống đến bên bờ suối cũng không tiện quay trở lại để hỏi người dân đường, kiểu lúc ấy tiến không được mà lùi cũng không xong ấy. Nhưng tất nhiên là đường mình xuống được nhất định sẽ có cách lên, nhưng mình không ưu tiên việc phải đi quay trở lại. 

Rồi, bắt đầu check map xem có đúng hướng ko? Xem có đoạn nào mà xe có thể dễ dàng đi qua không? Ngó xem phía xa còn có con đường tạm hay chiếc cầu nào qua không? 

Thăm dò một hồi, mình thấy đường xuống suối in những vệt bánh xe. Rồi xong, biết là có người dắt xe qua đây rồi, khả năng là không còn con đường nào khác. 

Tuy nhiên có 02 vấn đề mình khá đắn đo. Một là, dắt xe một mình qua có vẻ rất khó khăn. Hai là, nếu dắt qua rồi, liệu đường bên kia có đi được tiếp về Hòa Bình hay không? Vì theo quan sát về phía xa mình có thể thấy được nó cũng là đường đất đá như đoạn mình vừa đi qua. 

Đang không biết làm thế nào, có một cô lội suối băng về phía mình. Cao thủ không bằng tranh thủ, hỏi tới tấp thôi. Cô cũng bảo chỉ có cách băng qua suối này đi sang bên kia thôi, mọi người ở đây cũng như thế. Với sang bên kia đi một đoạn là đường to rồi, đi thẳng về Hòa Bình luôn. Lại tranh thủ thêm chút nữa, cô giúp cháu đưa con xe này qua bên suối được không một mình cháu dắt qua hơi rén.

Rén chứ lại bảo không rén đi. Con suối này nhiều đá mà lại còn đá to nữa chứ, nước thì chỗ nông cũng trên mắt cá đến bắp chân của mình, trung bình thì đến đầu gối, còn sâu hơn thì mình không có thử. Mà điều hướng xe ở đường nhiều đá cũng loằng ngoằng lắm chứ, không đùn theo bình thường được nên mình toàn phải bê đầu xe nâng lên để qua những viên đá lớn và chỉnh hướng lại không lao về phía nước sâu. Nhiều lúc phải dẫm vào hòn đá to bên dưới lấy đà đùn về phía trước. Cho được con xe qua suối, vứt tạm xe đẩy vào chỗ râm nghỉ đã, mệt vl. Trước đó thì cảm ơn cô rất nhiều, giúp cháu qua suối, cháu cũng chia sẻ thật từ bé đến giờ cháu mới có trải nghiệm như này :v

Quả dắt qua suối không thể quên các bạn ạ

Thở chán chê, rồi nhìn lại cảnh mình thấy nó đẹp đến bất ngờ, khi nãy mải một nỗi lo về chiếc xe và lo lắng không biết về được đến HN hay không mình đã không để ý đến. Bên cạnh dòng suối là những dãy đá trắng lớn, bên trên là bầu trời xanh, ánh nắng vàng, cây xanh ngập tràn xung quanh. Thực sự lay động lòng người. Ngồi nghỉ ngơi, đi dép lại mình lại bắt đầu hành trình trở về nhà. Qua con suối, đi một đoạn ngắn đường đất là mình đến đường lớn to. Nhưng nhìn đường nó đâm thẳng vào dòng sông, không có bất cứ một dấu hiệu nào về việc có thể tiếp tục đi được tiếp thì mình không thầm cảm thán không biết ông nào làm ra cái đường này mà không có chút cảnh bảo gì luôn ó. Nhưng nghe đâu là khi nước sông lên cao hơn mọi người có dịch vụ thuyền chở qua sông, có lẽ đi lại sẽ tiện hơn là dắt bộ qua sông. 

Có lẽ vì việc di chuyển thông suốt trên con đường gặp khó khăn nên suốt gần 60km trước và đặc biệt là sau con suối, mình gặp rất ít xe cộ đi lại, lác đác thi thoảng vài chiếc xe của người dân, còn lại tuyệt nhiên một mình một đường. Lúc này mình chỉ có một sự tin tưởng tuyệt đối vào chiếc xe và bình xăng của mình. Hơn 100km đường này không có cây xăng lớn nào đây, thi thoảng ở khu dân cư có mấy bình xăng cây bán nhỏ lẻ ấy. May mà mình còn bình xăng lúc mua dự phòng để đi sang Lào chưa dùng đến nên chắc cốp yên tâm có thể đi xuyên về đến Hòa Bình mà không sợ hết xăng. 

Cả đoạn đường tuy không có ai, nhưng cảnh đẹp khiến mình rất yêu thích, mỗi tội đen cái là mình cũng chủ quan là sẽ không quay chụp nhiều nên trong quãng đường trước đó mình bật nhạc inh ỏi con củ tỏi nên lúc này điện thoại báo cũng chỉ còn 20% thôi, định bụng hạn chế sử dụng để còn tra map về nữa, nhưng có những đoạn quá đẹp khiến mình không thể bỏ máy ra quay được (nhưng về xem lại thấy phi như con điên trên đường đó nên bị rung rất nhiều). Đặc biệt đoạn đường đi ven sông Đà, một bên là núi, bên dưới là dòng sông xanh bích thực sự rất mê ly luôn, tuyệt lắm luôn. Mình cứ ngỡ những con đường xung quanh gần gần mình sẽ không thấy quá bất ngờ và trầm trồ nữa. Nhưng thực sự con đường này khiến mình cười ngoác mồm suốt cả chặng đường. Sông xanh bích kết hợp với ánh nắng xuyên qua núi về chiều, ánh bạc lấp lánh lên mặt sông. Aaaaaaa, lần tới nhất định mình sẽ quay lại đi con đường này nữa và nhất định sẽ lan tỏa đến cho mọi người. 

Chiều tàn, mọi người cũng dần kết thúc công việc, cong mình vẫn miệt mài chạy xe về HN

Chặng 3: Về Hà Nội thôi 

Rồi phi về thôi. Tầm này điện thoại hết đường cứ con nào về HN thì mình theo thôi. Làm thế nào biết nó có về HN không á, nhìn biển và nhìn cách đi á (kinh nghiệm cả đấy :v) Trên đường đi về cũng nhiều chuyện hay ho lắm. 

Đó là một chiếc xe tải “tử tế”. 

Thông qua chiếc gương chiếu hậu của xe, mình thấy trên xe là một anh cũng có vẻ trẻ mà đáng yêu hết sức luôn. Trên đường dòng xe qua lại, mà trên đường núi thì gần như xe máy mình di chuyển đều có thể đi nhanh hơn những con xe đó, cộng thêm không muốn hít bụi đằng sau nên nhu cầu vượt lên là tất yếu. Mà cá nhân mình đi xe trên đường, con xe nào không chèn ép, không cố tình không cho mình vượt lên, họ đi một cách bình thường là mình vui lắm rồi. Còn đây, anh đi trước quan sát phía trước có thể vượt lên, xi nhan phải, giảm tốc cho mình vượt lên. Eo đáng yêu vl!

Chả lẽ lúc đó chặn đầu xe xin info :v

Quả thực những người như vậy rất đáng trân trọng. Mình đi đường đèo không phải quá nhiều nhưng cũng không hề ít, những trường hợp như trên mình mới chỉ gặp trên đầu ngón tay. Điều rất nhỏ thôi, coi như tốn của lái xe 10s đi, mà có thể khiến cho mình cười sung sướng cả đoạn đường. 

Hiiiiiiii

Còn quay về với những chiếc ô tô bình thường như con Ford Ranger mình gặp. Con này đi đường đèo cũng nhanh nhưng sao mà nhanh hơn xe máy được. Mình đã mất một đoạn đường mới vượt lần 1 con xe này được, Vì đường ngoằn nghèo nên tầm nhìn đường dài để mà vượt của mình hạn chế. Vượt được một đoạn thì dừng mua xăng + nghỉ ngơi, thế nào lúc đi ra gặp ngay nó vượt lên trên. Sau một đoạn chưa thể vượt thì mình dừng lại một chút để nó đi hẳn lên, chứ đằng sau hít bụi khó chịu lắm. Phần nó đ nhường đường để mình vượt lên cứ kiểu đi ra giữa đường, kiểu đi rất khó chịu.

Rồi dừng lại một lúc thì mình vẫn đuổi được đến đó, vẫn cố vượt lên, thì vẫn vượt được thôi nhưng hơi không thích con xe một chút. Nhưng được cái khi về đến Hòa Bình thấy con xe đó về HN (biển 29 mà), mình khỏi phải mở map, theo đít nó về luôn. Đến đoạn cầu Hòa Bình 3 thì mất dấu. 

Vừa mất dấu con ô tô, mình gặp ngay 01 anh đẹp trai, nhìn kiểu đi và đồ đạc đoán anh về HN thế là lại đi theo một đoạn đường đến khu đại lộ Thăng Long. Mặc đẹp xong đi xe côn, nhìn dáng đi đẹp trai xỉu luôn. Xong mình cứ mon men đi theo anh ấy về HN thôi, đỡ phải mở map ra tra, đi cùng vui phết, mà hài phết, trời thì tối 02 con xe cứ đổi phiên nhau người đi trước người sau :v 

Khum có ảnh minh họa nên để tạm con ảnh hoàng hôn kết thúc ngày cũng như kết thúc một chuyến đi mình cực kỳ yêu thích

Ai bảo đi một mình là buồn, nói thực vui vl luôn ấy, cười đ khép được miệng luôn :v

Một chuyến đi mình thấy khá tuyệt vời, khá thích thú, đúng chất mà mình hướng đến. Có lẽ lần đi cuối cùng theo kiểu này của mình là từ tháng 11 năm 2020. Cũng đã quá lâu mới có chuyến đi mang đến cho mình nhiều cảm xúc như thế này, cũng là chuyến đi mình viết rất nhiều về cảm nhận cá nhân. Chắc chắn mình sẽ quay lại đi con đường này ở những lần tiếp nhưng mà hy vọng lúc đó hoặc có thể đi thuyền qua suối hoặc suối cạn nước một chút để mình bớt hoang mang nha. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bài viết gần đây